Khi Chiến Bắc Dã khiêng dũng mạnh Phù Dao xuống núi, dân bọn chúng trong thành hay tin sẽ ùa ra hân hoan chào đón.Cửa thành sớm đã làm được mở toang, người trong thành xếp hàng lâu năm từ tận phía bên trong ra phía ko kể đến vài ba dặm. Lúc Chiến Bắc Dã cùng đoàn thiết né tới Diêu thành, dân bọn chúng Diêu thành lập tức rì rầm buôn chuyện to nhỏ tuổi --- dù sao nơi này cũng là cương vực của nước Vô rất vậy nhưng lại lộ diện quân nhóm của nước khác, tâm lý bất an cũng chính là lẽ đương nhiên. Mặc dù khi mọi fan nhìn thấy Chiến Bắc Dã ôm to gan lớn mật Phù Dao trong thâm tâm lập tức liền bình tâm trở lại.Đó là mạnh khỏe Thành nhà của đàn họ, một thiếu nữ tử mảnh mai mười tám tuổi. Vào tầm Diêu thành gặp phải nguy hiểm mưa gió, dù cho là trang phái nam tử cũng không tồn tại được đủ sự thông minh quả cảm như nàng, một mình nhẫn nhục, xông vào doanh trại địch quân, gần như là giết mổ chết tất cả tướng Nhung, lại bị khóa chặt trước cổng thành của mình, suýt chút nữa bị con dân của mình bức tử.Khí phách này, cánh mày râu không phân bì kịp. Nỗi oan ức này, ko phải người nào cũng gánh vác được.Chiến Bắc Dã cho ngựa đi chậm lại, thanh nhàn đi qua hàng tín đồ chào đón. Dân chúng Diêu thành lặng lẽ nhìn chăm chú Mạnh Phù Dao nhỏ dại nhoi trong tâm địa nam tử vạm vỡ to lớn, nhìn đôi gò má đỏ hồng phi lý của nàng, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà xương lô má đã nhô cao, địa điểm ống tay áo lòi ra cổ tay ốm guộc đầy lốt thương ck chất. Những người bắt đầu đỏ hốc mắt, rẻ giọng nức nở.Một thanh niên tự nhiên quỳ sụp xuống, bạn trẻ này ngày đó đã lấy đá chọi vào đầu Thiết Thành, cũng đó là người sẽ ném bùn vào to gan Phù Dao ngày thanh nữ ra đi.Hắn trầm mang cúi đầu thân đường, mặc mang lại gió xuân mon Giêng mang theo khí lạnh tạt vào mặt, trong gió còn thoản mùi tiết tanh nồng, đó là vết tích của trận đại chiến mấy cách đây không lâu còn để lại.Biết bao sinh mệnh vẫn bị cuộc chiến này chiếm mất, cơ mà dấu ấn trong tim mãi mãi quan yếu nào mất tích được
Nhiều fan cũng theo thứ tự quỳ xuống theo, cúi rẻ đầu trước thanh nữ Thành chủ Diêu thành, sự áy náy ăn năn hận trào dâng trong trái tim họ. Chúng ta chẳng biết cần nói gì và phân tích và lý giải gì, mọi lời nói đều nghẹn chỗ cổ họng, chẳng thể nào thốt ra được, chỉ đành dẹp vứt tôn nghiêm của mình, quỳ gối xuống.Sự trường đoản cú tôn không thể bít lấp được ánh nắng của chính đạo và lương tri.Chiến Bắc Dã cực kì kiêu ngạo ôm mạnh khỏe Phù Dao ngông nghênh đi trước, hắn cảm thấy ánh nhìn mình vô cùng chuẩn chỉnh xác vày nhìn chúng một người vợ nhi như vậy.Phía trước, những binh sĩ trông giữ cửa Diêu thành, xung quanh năm đầu team mũ sắt bạn mặc khải giáp, dù có hy sinh cũng chẳng cúi đầu, chỉ bởi ngày ấy nhắm mắt làm ngơ nên lúc này lẳng yên ổn quỳ gối xung quanh đất.Chiến Bắc Dã chẳng bi ai nhòm ngó xung quanh, dẫu vậy khi nhận thấy những binh sỹ quỳ phía trước thì cúi đầu xuống quan sát mặt nàng, hắn bắt gặp đôi bờ mi người vợ khe khẽ lay động. Sờ sờ là bạn nữ đã giác tỉnh rồi, chỉ là không muốn mở mắt ra thôi. Xúc cảm được Chiến Bắc Dã đang chú ý mình, mạnh mẽ Phù Dao tức tốc ngước mắt, rung lắc lắc đầu.Bốn đôi mắt giao nhau, Chiến Bắc Dã phì cười, cân nhắc trong bụng cô gái này và hắn giống nhau thiệt mà.“Các ngươi vực lên đi.” Chiến Bắc Dã để ý nhìn những bạn teen đang cúi mặt xấu hổ, “Mạnh thành nhà không trách các người đâu, những người cũng không có tác dụng sai. Là chiến binh canh giữ Diêu thành, không theo Thành chủ để đầu hàng địch, sống lại giữ lại thành để bảo đảm dân chúng cho cùng, cho thấy thêm các ngươi là tín đồ biết đảm đang trách nhiệm. Bao gồm những binh sĩ như những người vậy, đây là phúc khí của Thành chủ.”Mạnh Phù Dao trợn khổng lồ mắt, ngẫm lại, trái thật thiếu nữ là người có phúc khí thật. Chiến vương vãi gia hống hách này cũng biết mang lòng dân chúng quá nhỉ.Quả nhiêm những bạn trẻ và bĩnh sĩ thà ngã xuống chứ ko rơi lệ này bước đầu khóc nức nở, dập đầu bình bịch xung quanh đất, không kết thúc cất lên lời thề chân tình vang trong tiếng gió vi vu: “Nguyện quên mình ship hàng vì Thành chủ.”“Nguyện quên mình ship hàng vì Thành chủ.” Lời thề từ bé dại đến to, từ trong ra ngoài, dần dần vang rền như thủy triều cuồn cuộn, hòa lấn trong gió vương vãi mùi ngày tiết tanh, như ý muốn cuốn trôi vùng đất biên cương phía nam giới này.Chiến Bắc Dã hả hê quan sát khắp xung quanh, gật đầu đồng ý lia lịa. Khỏe mạnh Phù Dao chẳng thể nhịn được nữa, khỏe khoắn bóp vai hắn một vạc --- Huynh ko được xúi giục họ làm cho bậy đó, nhìn một đám phái mạnh tử hán thân dài vai rộng mếu máo vui lắm hả?
Chiến Bắc Dã tiến vào Diêu thành, mọi fan đứng trước cửa ngõ huyện nha, dẫn đầu là Thiết Thành cực kì mừng rỡ,. Sau cùng người dân Diêu Thành cũng nắm rõ tường tận, hoan nghênh tiếp nhận Mạnh Phù Dao, vậy cho nên mặt mi Thiết Thành hân hoan hớn hở như mở cờ trong bụng trong bụng.Khi Chiến Bắc Dã ôm mạnh bạo Phù Dao bước vào cửa, liếc xéo Thiết Thành: “Tiểu tử gân cốt cũng chắc lắm, chỉ nhớ tiếc là chuyên môn hơi nhát chút, vì thế làm sao có thể làm hộ vệ được chứ? Từ từ bây giờ trở đi, từng ngày ta vẫn luyện võ cùng với ngươi một canh giờ.”Thiết Thành đơ nảy mình, hắn đã nhận thức thấy Chiến Bắc Dã chỉ phun một mũi thương hiệu xuyên không vẫn giết chết Lão Cáp tướng mạo quân của tộc Nhung, đại chiến với gần kề thần này chưa hẳn muốn chết sao? Vẻ phương diện Thiết Thành đầy nhức khổ, suy nghĩ lại mấy người đắc tội với táo tợn Phù Dao đâu có bị trừng phạt, vậy cơ mà chỉ có 1 mình hắn đen đủi bị thôi, ông trời không có mắt mà.Mạnh Phù Dao liếc chú ý hắn, tè tử ngây ngô này thật tất cả phúc mà, vừa hay lại được Trưởng Tôn Vô rất cùng Chiến Bắc Dã ưu ái, sau này ắt sẽ phát triển thành cao thủ số một, bạn người hâm mộ. Mà lại mà con gái quên rằng, hai fan nào đó giảng dạy cao thủ này đều bởi vì nàng.Mạnh Phù Dao trở về căn phòng cũ trước đây, được Nguyên Bảo đại nhân “Nhiệt liệt chào đón.”Nguyên Bảo đại nhân ra sức bửa tấm thân ục ịch của bản thân vào bạn Mạnh Phù dao, hết véo má trái rồi lại sờ má đề nghị của nàng, không xong xuôi lắc đầu, cất tiếng “Chít chít”Mạnh Phù Dao tức giận, “Bỏ tay mi ra! Tay mi dính thứ dơ bẩn bẩn gì vậy hả!”Nguyên Bảo đại nhân thu móng vuốt của chính mình lại, liếm hết cục con đường trong tay mình, lại quay đầu sang một bên nhìn dạn dĩ Phù Dao. Càng chú ý thì phương diện mày nó càng hớn hở, lập tức giơ chân khều lấy cái gương đưa mang đến nàng, ý bảo người vợ hãy chú ý vào gương, còn mình thì ở ở bên cạnh nhìn nàng.Mạnh Phù Dao nhìn gương mặt xấu xí của bản thân trong gương, lòng bi tráng rười rượi, nhìn chăm bẳm nó nói: “Ta nhắc mi một câu … Ta cho dù xấu, cũng là tín đồ đó.”…..Chuột lớn lại đi cho góc tường vẽ nguệch ngoạc, mạnh bạo Phù Dao thoải mái và dễ chịu nằm xuống giường, nằm trong giường của bản thân thật đã mà.Chiến Bắc Dã khoanh tay trước vùng ngực nhìn phái nữ đăm đăm, chứa tiếng hỏi: “Thoải mái chứ? Êm lắm buộc phải không? Nha đầu ngang bướng nàng, bao gồm phòng đẹp mắt giường êm không chịu đựng ngủ, lại bắt bầy ta hầu nàng ăn uống gió chướng ở gai, không đánh phái nữ một trận thì nữ không tối ưu ra mà.”Mạnh Phù Dao liếc ánh mắt Chiến vương vãi gia sang chảnh sĩ diện kia, phất tay như xua muỗi, “Ngoại trừ gian phòng này, các hạ hoàn toàn có thể tùy ý kiếm giường ngủ trong thị xã nha, ta còn bài toán muốn giải quyết và xử lý cho xong.”Chiến Bắc Dã cũng gấp vàng ra phía bên ngoài như bị lửa đốt mông, khỏe khoắn Phù Dao lấy làm tò mò, tín đồ này sao bỗng nhiên lại nôn nóng vậy, nàng uống chén canh sâm Diêu Tấn đưa tới rồi lập cập chìm vào giấc ngủ.Khi táo bạo Phù Dao tỉnh dậy thì ánh trời chiều sẽ loang lổ mọi nơi, con gái đã ngủ một giấc dài. Bạo dạn Phù Dao bỗng giật mình chần chừ mình đã ở vị trí nào, tương tự như chỉ mới ban nãy người vợ còn vẫn ở trong doanh trại quân Nhung đại khai ngay cạnh giới, lại cảm xúc như mình sẽ ở trong sơn động, bèn chuyển tay lên sờ vách đá, bất ngờ lại đụng trúng chân của tín đồ nào đấy.Nàng lấy khăn tay trên đầu chóng lau những giọt mồ hôi ướt đẫm trên trán, ôm gối nhìn cảnh trời chiều ảm đạm, trầm mặc nhớ lại cơn mơ ngắn ngủi ban nãy.Trong mộng là Nguyên Chiêu Hủ … ko phải, là Trưởng Tôn Vô Cực, hắn không đồng ý nhìn nữ giới nói, “Ta đã vướng lại tín thứ bảo phụ nữ rời ngoài đây, vậy mà nàng lại không nghe lời.”Trong mộng đàn bà biện bạch hung hồn đầy lý lẽ, “Nếu huynh bảo ta rời khỏi Diêu thành, nhất quyết Diêu thành sẽ xảy ra chuyện, Diêu thành chạm chán hiểm nguy sao ta có thể bỏ trốn được chứ?”Trong mộng Trưởng Tôn Vô cực thở dài, kế tiếp nhẹ nhàng kề ngay cạnh vào nàng ….Dừng lại! gương mặt Mạnh Phù Dao bất giác ửng hồng, con gái vùi đầu trong chăn, suy nghĩ bậy bạ gì nuốm nhỉ, may nhưng giấc mộng kia bị ngăn cách …Nàng kéo chăn trùm không còn cả người, khiến cho một không khí tối om tĩnh lặng, hương thơm của chăn từ từ nhạt xộc vào mũi, chổ chính giữa tư dần dần bình tĩnh trở lại.Vì sao Trưởng Tôn Vô cực lại mong muốn nàng rời ra khỏi nơi này? cùng với trí hoàn hảo và bản lĩnh của hắn, chắc chắn sẽ nhìn ra được sự nặng nề hiểu trong trận đánh giữa Đức vương với quân Nhung. Như vậy, hắn định mặc kệ Diêu thành sao?
Không, to gan lớn mật Phù Dao lập tức tủ quyết suy luận này. Nếu như thật sự hắn muốn bỏ Diêu thành, một mực Trưởng Tôn Vô cực sẽ dẫn nàng đi theo hắn. Phải nói là, Trưởng Tôn Vô cực cũng không chắc chắn rằng Diêu thành có gặp mặt phải nguy nan hay không.Bởi vì, nếu rất thật sự quân Nhung và Đức Vương hòa hợp với nhau, hai bên sẽ phân chia lợi ích. Planer của quân Nhung là tấn công vào đô thị Trung Châu, nếu như vậy ắt nên chiếm lấy Diêu thành, cửa ngõ ngõ của nước Vô Cực. Nếu như Đức vương vãi là bạn thông minh sẽ không còn giao Diêu thành mang lại quân Nhung, tuyệt đối sẽ không có tác dụng như vậy.Vì chũm cho nên, Trưởng Tôn Vô cực không mang phụ nữ đi theo, nhưng vì chưng hắn cân nhắc như vậy đề nghị đã để mạnh mẽ Phù Dao sống lại, cũng để lại ám vệ để bảo vệ nàng. Thuận tiện báo tin cho Chiến Bắc Dã là “Mạnh Phù Dao vẫn ở tại địa điểm này.” Chiến vương vãi gia hết sức tự giác đến hắn mượn Hắc Phượng kị, đoán là Hắc Phượng kỵ sẽ tới đây với tốc độ nhanh nhất.Kết quả tín đồ tính không bằng trời tính, Đức vương vãi vậy mà lại lại bỏ mặc Diêu thành, trên tuyến đường đi Chiến Bắc Dã lại gặp gỡ phải cường giả, chẳng ngờ vị cường đưa đệ duy nhất Năm châu đại lục “Sương Ẩn” tê ngày thường thì hành tung bất định lại đúng hôm nay đột nhiên xuất hiện thêm ở nước Vô Cực. Sau cùng những trùng hợp bỗng nhiên này chế tạo nên trận chiến đẫm máu sinh hoạt Diêu thành. Chỉ có thể nói rằng rằng, mọi bài toán đều bởi ý trời, ông trời hy vọng nàng buộc phải gánh chịu đựng kiếp nàn này.Nhưng mà …. Mạnh mẽ Phù Dao trầm tư, do vậy thì Trưởng Tôn Vô cực đã mau chóng biết lấy được lòng dạ Đức vương? Hắn sử dụng Đức vương làm cho mồi nhử sao, bởi vì hắn đã đo lường và tính toán hết thảy, không muốn đả thảo kinh xà, để mặc Đức vương thâm nhập ngầm sẵn sàng lực lượng vũ trang, ý mong mỏi Đức vương vãi … chế tạo phản!Nghĩ sắp tới toàn thân cô bé lập tức nổi domain authority gà, không ngờ nam nhân đó lại có gan cần sử dụng quốc thổ của bản thân để đánh cược!Nhưng tại sao hắn lại không hủy hoại Đức vương ở trong khiếp thành, không dừng lại ở đó lại cung cấp cho con hổ này hai mươi vạn đại quân. Thâm nám ý này của hắn khỏe khoắn Phù Dao cần thiết hiểu được, bạn nữ cảm thấy đại óc mình ko to bằng hắn nên có nghĩ cũng chả đọc được thêm, bèn kéo chăn ra --- Haiz, phải đi kiếm Chiến Bắc Dã để hỏi, những kẻ một bụng đầy ắp hầu hết mưu đồ chính trị chắc chắn sẽ đọc bụng nhau.Nàng vừa kéo chăn xuống, bỗng dưng nghe tiếng khóc.Tiếng khóc yếu hèn ớt mắc nghẹn vẳng đến từ trong sân thị xã nha, hoàng hôn sắp lụi tàn, bóng về tối bao phủ, trời không trăng lại chẳng thấy sao, giờ khóc bi thương khiến tín đồ ta cảm xúc sợ hãi.Mạnh Phù Dao cau mày, xốc chăn lên ngồi chồm hỗm trên chóng mắng to, “Ma quỷ ở đâu ra vậy? Cô nương ta không hại nhất đó là ma! Vào đây! tất cả gan thì cho tới trước mặt ta mà khóc!”Tiếng khóc lập tức dứt lại, tiếng bước chân người vội vàng vã truyền tới, Diêu Tấn khuôn mặt trắng bệch nhiều năm ngoằng loáng dòng đã tự sân thị trấn nha chạy vào, vẻ mặt hỉ hả khi quan sát thấy tín đồ khác chạm mặt họa, mỉm cười nói, “Là hồ nước Tang khóc đó.”“Hả?” to gan lớn mật Phù Dao biết chuyện hồ nước Tang, còn không nghĩ ra phương pháp để xử lý cô gái ta, vậy mà đàn bà ta còn cho đây khóc trước à?“Chiến vương vãi gia thật tuấn tú đó nha …” Vẻ khía cạnh Diêu Tấn say say đắm đuồi nói, “Mạnh cô nương gồm biết không, hồ Tang vẫn khóc ba thời buổi này rồi….”Diêu Tấn hớn ha hớn hở nói, dũng mạnh Phù Dao nghe được thì trừng mắt há mồm khiếp ngạc.Ba những năm trước Chiến Bắc Dã đã biết tường tận vấn đề nàng bị bỏ mặc trước cổng thành, Chiến vương gia lòng dạ thanh mảnh hòi tức giận vô cùng nên đã bắt hồ Tang, vốn chẳng thèm so kè với đám dân chúng ngu dốt làm gì, nhưng lại mà hồ nước Tang tâm thuật độc địa lại mưu mô xảo trá, cần hắn đã hạ lệnh đến Hắc Phương kị bao vây khắp nơi, cấm đoán Hồ Tang vứt trốn ra ngoài. Bất luận thế nào cũng phải bắt được thanh nữ ta --- Trốn chẳng bay nên cô gái ta phải quay về nhà, suốt cha ngày tía đêm, bạn nữ ta và phụ thân mình thút thít cầu xin Hắc Phượng tránh thả bọn họ đi, mặc dù chỉ chuốc rước nhục nhã, “Cô không xứng đối địch với to gan thành chủ, cô chẳng đáng để xách giày cho mạnh bạo thành chủ!”Bọn chúng ta chìa ra một đống giấy nợ, đo lường Tang gia đã tạo ra những tổn thất gì, sau khi nhìn thấy con số trên gò giấy nợ ấy nàng liền bất tỉnh đi, sau khoản thời gian tỉnh lại thì nghe có người lạnh lùng nói, “Trương lão gia sinh sống thành Tây đồng ý trả nợ cố cô, tuy nhiên cô buộc phải làm nha hoàn nhằm gán nợ.”Hồ Tang lại mê mẩn --- Ai nấy đa số biết ông Trương này là một người “nghiện nha hoàn”, ông ta ko cưới vợ hay nạp thiếp nhưng chỉ nạp năng lượng ngủ với những nha hoàn, ăn xong xuôi chán thì bỏ, đơn giản dễ dàng thuận tiện, chỉ cần sử dụng một lần.Nhưng vì thế cũng không hết, người đó lại nói tiếp, “Trương lão gia chỉ giúp cô trả nợ một nửa, một nửa còn lại sẽ vị Lưu lão gia ngơi nghỉ thành Bắc trả dùm, tuy nhiên cô bắt buộc giặt toàn bộ quần áo của không ít người thiếu phụ trong nhà đất của ông ấy nhằm gán nợ.”Hồ Tang lại hôn mê bất tỉnh nhân sự --- lưu lại lão gia nổi tiếng là thê thiếp bầy đàn …Hắc Phượng tránh ném đụn giấy nợ cho con gái ta, nghêng ngang vứt đi, tuyên ba ngày nào cũng trở nên đến đòi nợ thiếu nữ đến lúc nào hai ông lão tê trả nợ thay thiếu nữ mới thôi. Hồ nước Tang ôm gò giấy nợ ngày đêm khóc ròng, sản phẩm xóm bao phủ không ai trợ giúp --- gieo nhân nào gặp quả ấy.Hồ Tang khóc sưng mắt, nửa đêm gắng sợi dây thừng đi treo cổ trường đoản cú tử, đi đến tía bận sau cuối vẫn quay trở về, trê tuyến phố về gặp gỡ được Thiết Thành. Sau khi lặng ngắt một thời điểm thật lâu, Thiết Thành chỉ điểm cho Hồ Tang --- bảo thiếu phụ đi gặp Mạnh Phù Dao, xung quanh Thành chủ ra ko ai có thể tha sản phẩm cho thanh nữ ta cả.Hồ Tang cảm kích qùy gối dập đầu bình bịch bên dưới chân Thiết Thành --- trả lại gấp hai cho Thiết Thành chuyện ngày hôm đó.

Enter your thư điện tử address to lớn follow this blog & receive notifications of new posts by email.

Bạn đang xem: Phù diêu hoàng hậu quyển 2

Email Address:

Follow


*

Keng keng keng keng~~~~

Người qua fan lại, bạn thăm bạn ghé, đi qua chớ nên bỏ qua…

Bạn thích thiếu phụ cường? mình muốn mĩ nam? bạn thích hài hước? mình muốn bi thương? mình muốn cung đấu, quyền đấu? bạn muốn bôn cha hành tẩu giang hồ? bạn muốn nữ trung hào kiệt, hero tuyệt thế vô song? mình muốn nữ chủ yếu vô sỉ, nam chủ yếu biến thái? bạn muốn thú cưng thông minh hay đỉnh, thông suốt tiếng người, biết viết thư tỏ tình, ngay cả chửi mắng cũng thành câu đối? bạn có nhu cầu đọc một cỗ truyện bao gồm sắc – hương – vị đủ đầy? bạn có nhu cầu đọc về nhì vị ‘thần tiên quyến lữ’ vẫn thống nhất bảy nước nhỏ dựng Đại Thành trong Hoàng Quyền? Và đặc biệt quan trọng là bạn có nhu cầu đọc một cỗ truyện đã gửi Thiên Hạ Quy Nguyên lên sản phẩm ưu tú?

Hãy cho với hay tác PHÙ DIÊU HOÀNG HẬU của người đời Quy Nguyên.

Một phiên bản bi ca, một áng hùng ca xen lẫn hài hước, khiến cho bạn vào tối nhức nhối, ăn uống cũng Phù Diêu, ngủ cũng Phù Diêu, nửa đêm đang ngủ cũng dậy Phù Diêu. Phù Diêu xem rồi fan cũng phiêu diêu, convert, edit lùng tìm kiếm Quy Nguyên.

Vâng, cùng sau đấy là văn án của Phù Diêu vợ do Boringrain dịch~

Nàng, ma phụ nữ tóc đỏ của giới khảo cổ, đào mộ, chiêu mộ sụp, oanh liệt hy sinh.

Nàng, dạn dĩ Phù Diêu, chiếu thẳng qua mười bảy năm ở lục địa Ngũ Châu, vẫy vùng khu vực đáy thôn hội đi lên, một tìm chém ngang tay kẻ phụ bạc, đoạn tình vất bỏ.

“Ta tin chắc bạn nữ sẽ là 1 trong những phu nhân thập toàn thập mỹ, ngươi đem nàng sẽ tiến hành hãnh diện ngời ngời tựa quý gia kéo theo quý binh khuyển.”

Tình bội bạc như vôi, quăng rồi thành rác.

Từ nay về sau trời cao biển cả rộng, bởi vì một lòng trở về chốn cũ, dạt dẹo vạn lý, giành Thất Quốc Lệnh, tranh thiên hạ, thuộc người chạm mặt gỡ, kỹ năng ẩn sĩ chờ đón thời cơ.

Đường tình duyên từ đâu cơ mà đến, là ngọn lửa bập bùng trên đỉnh yêu đương Sơn, là loại ngoái đầu hờ hững trong cảnh giao tranh khốc liệt, là vạt áo tung bay giữa trời thu lộng gió, giỏi là dặm trường cởi chạy giữa chốn rừng sâu núi thẳm, trăng lạnh lẽo gió ngàn.

Xem thêm: Nhung Gumiho Và Tuấn Duy - Chuyện Tình Sau 'Vì Yêu Mà Đến'

Tình yêu thương trớ trêu, đôi con đường đối nghịch, ai tín đồ thua kẻ thắng?

*

Đây là cỗ do mình cùng Boring rain hợp tác làm, sẽ giới thiệu trong ni mai, cùng được post tuy nhiên song tại nhị nhà, bản thân chương chẵn, Boring rain chương lẻ.

Link dẫn : http://boringrain84.mamnongautruc.edu.vn.com/phu-dieu-hoang-hau-dat-gach/

Và cũng cần phải phải lưu ý chút : Truyện của trần gian Quy Nguyên khi nào cũng không giống người, cách suy xét khác, lối hành xử cũng khác, phổ biến quy là rất biến thái. Để tiếp nhận được lối hành văn của tác giả, bạn phải qua ải thử thách rất đưa ra đáng nhớ. Thêm nữa, máu me làm thịt chóc rợn người, hầu như ai yếu ớt tim, tín Phật, tôn thờ chính nghĩa thuần túy thì nên né xa, kẻo bị cảm lây lan rồi trách chê tác giả~

MỤC LỤC

Giới thiệu cùng trích đoạn

Quyển 1 : Phong khởi Thái Uyên
Đầu truyện : Sụp đổ tuyển mộ phầnChương 1 : 17 năm sauChương 2 : Quý binh danh khuyểnChương 3 : nói kiếm đối đầu
Chương 4 : Chấn cồn Huyền NguyênChương 5 : tín đồ dưới ánh trăngChương 6 : trái là thê thảmChương 7 : Ta thấy cực kỳ lạnh
Chương 8 : Nguyên Bảo đại nhânChương 9 : Ta theo nàngChương 10 : Ân oán rạch ròiChương 11 : Mưa gió thét gào
Chương 12 : Phục kích sau núiChương 13 : Đỉnh cao phá trậnChương 14 : có ta làm việc bênChương 15 : chịu trách nhiệm đi
Chương 16 : từng cây mỗi hoaChương 17 : Kế hủy Huyền NguyênChương 18 : Thắt sống lưng cứu mạngChương 19 : Đi ‘hát’ chạm mặt địch
Chương đôi mươi : Lộ tận xuân quangChương trăng tròn : Liệt vương vãi – Bắc DãChương 21 : Giao chiến bố ngườiChương 22 : Phong bố sắp nổi
Chương 23 : Khuyển lâu vô cươngChương 24 : thân phố đuổi traiChương 25 : Đa tạ hậu đãiChương 26 : Kim thiền bay xác
Chương 27 : Oan gia ngõ hẹpChương 28 : Vu oan giá bán họaChương 29 : Tình cầm cam goChương 30 : Rút kiếm doạ dọa
Chương 31 : Trước tối kinh biến (1)Chương 32 : Trước tối kinh đổi mới (2)Chương 33 : Gió giục mây vầnChương 34 : Đôi ‘dã’ uyên ương
Chương 35 : Ngụy trang bí quyết nào?Chương 36 : Hoàng thành sương lửaChương 37 : xung khắc trước xuống tayChương 38 : Nghịch cảnh tương phùng
Chương 39 : tuyệt nhất tiễn gớm tâmChương 40 : tai hại khôn lườngChương 41 : Luận ‘ngực’ thân thànhChương 42 : Bức xay trước thành
Chương 43 : Hẹn đẹp nhất như mơChương 44 : cắn đầu dỡ chạyChương 45 : Sao khuê sắp tới mọc